Top 20 Bài thơ hay viết về những ngày giãn cách xã hội tháng tư năm 2020

bởi admin

THÁNG NĂM HẠ ĐẾN GẶP NHAU LÀ VỪA

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Tháng tư đến mà sao khác lạ

Xuân chẳng đi hạ chửa thèm về

Đại dịch covid hiểm nguy

Năm châu bốn biển tứ bề tang thương

Đảng, Chính Phủ người dân chung sức

Cùng đứng lên chặn dịch lây lan

Giãn cách xã hội phải làm

Hạn chế ra đường … bạn nhớ tuân theo

Dù vất vả gieo neo không ngại

Càng khó khăn càng phải chung tay

Biên giới kiểm soát đêm ngày

Cách ly nếu phải làm ngay, chớ ì

Ra đường chỉ khi đi mua sắm

Khẩu trang đeo, giãn cách tuân theo

Rửa tay diệt khuẩn đều đều

Khai báo y tế đừng liều bỏ qua

Nếu có thấy điều gì dị nghị

Cần báo ngay bộ đội công an

Hoặc y tế trên địa bàn

Kiểm tra phân loại rõ ràng nhớ nghe!

Tuyến đầu dẫu hiểm nguy nào sợ

Áo blouse y tế ở bên

Kiểm soát tốt các vùng miền

Đã có bộ đội công an trực chờ

“Nếu bạn ổn nhường cho người khác

Nếu khó khăn cứ lấy một phần”

Khẩu hiểu nghĩ tưởng giản đơn

Ngẫm ra mới thấy nồng nàn đắm say

Một cân gạo đong đầy tình cảm

Một bữa ăn nồng ấm tình người

Chủ nhà, tiền trọ miễn rồi

Khẩu trang nước xịt, mua, mời tặng luôn

Cứu doanh nghiệp được làm khẩn cấp

Chính Phủ bàn giải pháp chung tay

Giãn thuế, giảm lãi xuất vay

18 vạn tỷ đợt này tung ra

Gói hỗ trợ dành cho dân chúng

Được quan tâm đáp ứng kịp thời

62 ngàn tỷ quyết rồi

Hy vọng mọi người sẽ bớt khó khăn

Toàn dân quyết đồng lòng gắng sức

Covid kia sống được bao lâu

Đại dịch sẽ sớm qua mau

Tháng năm hạ đến gặp nhau là vừa…

Hà Nội, 14/4/2020

BẠN HÃY Ở NHÀ

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Bao giờ Covid đi xa
Thì mình lại được đi ra đi vào
Bao giờ Covid lộn nhào
Thì mình lại được đi vào đi ra

Từ nay tất cả dân ta
Hạn chế đi lại ở nhà cho yên
Bao giờ hết dịch nhãn tiền
Thì cuộc sống lại an nhiên thôi mà

Hãy nhìn nguyên thủ quốc gia
Tri thức thân thiện thật là yêu thương
Lao tâm khổ tứ mọi đường
Ngày đêm chống dịch không vương cầu gì

Bác ơi bác hãy nghỉ đi
Nước còn nhiều việc ,việc gì cũng kham
Dân ta nghe bác và làm
Ngày mai hết dịch hò khoan tưng bừng

Thuở xưa xuống biển lên rừng
Nước nhà binh biến đã từng trải qua
Đoàn kết trăm triệu một nhà
Chung tay diệt dịch chúng ta sẽ thành

HOA TRẮNG THIÊN Y

Thơ Nguyên Đức

Tháng giêng không tiện yêu gần
Hai ba thì bị rần rần rô na
Tháng tư đành phải yêu xa
Miên du nỗi nhớ diếc da với người.

Yêu trong mắt có nụ cười
Nửa vành môi mộng có mùi men say
Tình buồn réo gọi đêm ngày
Tình thơ một nhánh trang đài lệ hoa.

Khóm hoa màu trắng xông pha
Ngày đêm tận diệt cô ra cứu người
Thầy thuốc đem lại nụ cười
Giành giật sự sống cho đời lạc an.

Thiên thần áo trắng đài trang
Trận tuyến Covid lan tràn nhiều nơi
Nên em không phút nào vơi
Hy sinh tất cả dâng đời tin yêu.

Phương xa anh nguyện sớm chiều
Từ bi Bồ tát cứu kêu thoát nàn
Nam mô Đức Quán Thế Âm
Xua tan covid giúp dân an lành.

Hoa Thiên Y đẹp như tranh
Như lưu ly ngọc kết vành quế châu.

17/4/2020.

PHÒNG CHỐNG CORONA

Tác giả Minh Triết

Thèm ăn cứ uống ở trong nhà
Sức khỏe an toàn chẳng muốn ra
Mỗi tối cùng anh nâng cốc rượu
Ban mai với bậu cụng ly trà
Toàn cầu hưởng ứng phòng lan rộng
Cả nước chung lòng chống tỏa xa
Cơm áo gạo tiền nên tiết kiệm
Mong rằng dịch bệnh sớm đi qua .

CÁCH LY

Phan Ánh Tuyết

Ôi buồn khi phải cách ly
Nằm trơ biết phải làm gì để vui
Ngổn ngang đơn lẻ ngậm ngùi
Đâu ngờ có buổi vận xui thế này

Cũng đành khi phải chung tay
Đến khi hết dịch lại bày truy hoan
Giữ nghiêm khoảng cách an toàn
Tuy người thèm muốn mà khoan dấn mình

10-04-2020

CORONA – DỪNG THÔI!

Thơ Trương Túy Anh

Giữa mùa xuân năm mới
Muôn hoa nở sắc màu
Corona em tới
Gieo mọi người khổ đau

Bệnh dịch lây nhanh quá
Khắp nhiều tỉnh nước ta
Trẻ em đến người già
Corona đều viếng

Mọi người đã chứng kiến
Em là kẻ thứ ba
Mùa xe duyên đôi lứa
Phá bĩnh họ chia xa

Trường học buồn đóng cửa
Phấn bảng nhớ thầy cô
Cây gạo bùng thắp lửa
Đứng một mình đơn côi

Không hò hẹn lứa đôi
Bờ môi ai khát khao
Mất say đắm ngọt ngào
Phố lao xao hoang vắng

Nhưng em đừng mơ thắng
Tung hoành đi khắp nơi
Cổna – dừng  thôi
Người Việt nam sẽ thắng!

13/3/2020.

HÃY Ở NHÀ VÌ CHÚNG TÔI

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

“Chúng tôi đi làm vì bạn

Bạn ở nhà vì chúng tôi”

Khẩu hiệu chao ơi đơn giản

Mà sao nồng ấm tình người

COVID chẳng ai mong đợi

Mà chúng len lỏi khắp nơi

Gieo lòng người bao sợ hãi

Lan cả thế giới mất rồi

Khó khăn nào ai từ chối

Luôn cạnh người bệnh, chúng tôi

Ngành y bao đời vẫn vậy

Hiểm nguy chẳng ngại cứu người

Chưa có vắc xin hữu hiệu

Ngăn bầy virus bạn ơi

Thế nên cách ly là tốt

Ở nhà đừng cố rong chơi

Người người cùng chung ý chí

Coi dịch như kẻ xâm lăng

Ta cùng đồng lòng chống giặc

Kiên trì ắt hẳn thành công!

Vậy hãy giúp tôi bạn nhé

Ở nhà một chút thôi mà

14 ngày đâu vất vả

Bạn ơi chịu khó ở nhà!

“Chúng tôi đi làm vì bạn”

Ngành y vốn mãi thế rồi

Đôi lời nhỏ thôi xin nhắn

“Bạn ở nhà vì chúng tôi”

Hà Nội, 24/3/2020

YÊU TỔ QUỐC THỜI COVID

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

YÊU nhiều lắm con dân nước Việt

TỔ quốc mình mới đẹp làm sao

QUỐC kỳ phấp phới trên cao

YÊU và say đắm đến nao nao lòng

ĐỒNG tâm quyết chặn nguồn gây bệnh

BÀO, chiến bào cờ lệnh tung bay

ĐANG thời vi rus bủa vây

Ở một chỗ để chung tay chung lòng

CHỖ nào vẫn ngập ngừng lưỡng lự

NÀO cùng nhau đến đó làm cùng

Ở đâu ở đấy để không

NGUYÊN nhân lây nhiễm lại bùng phát ra

CHỖ đông đúc chớ la cà đến

ẤY là điều ước hẹn gửi trao

YÊU TỔ QUỐC YÊU ĐỒNG BÀO

ĐANG Ở CHỖ NÀO Ở NGUYÊN CHỖ ĐÓ!

Hà Nội, 31/3/2020

Thương lắm Bạch Mai ơi!

Thơ Hồ Viết Bình

Mới sinh ra con đã xa mẹ ruột
Chưa đủ ngày con yếu ớt lắt lay
Có cô đây ôm ấp trong vòng tay
Truyền hơi ấm từ trái tim trinh nữ.

Ngủ đi con cô còn nhiều việc nữa
Chăm bệnh nhân từng bữa cơm giấc ngủ
Theo dõi dịch truyền, thuốc men đầy đủ
Lăn trở người phòng lở loét lưng da.

Vệ sinh cá nhân, nói chuyện thay người nhà
Tập đi đứng cho ông bà yếu liệt
Giấc ngủ tạm sau những ngày quá mệt
Ăn vội vàng trên những chiếc băng ca.

Đã bao ngày cô không trở về nhà
Cô thèm lắm một đêm tròn giấc
Bạch Mai rùng mình trong cơn gió bấc
Có các cô hứng chịu, để người bệnh yên lòng.

Mưa gió sẽ qua, hừng đông đang rạng
Mặt trời của cô bừng sắc nắng
Bao loài hoa ngập tràn phố vắng
Nóc nhà thờ văng vẳng tiếng chuông ngân.

THÁNG TƯ ƠI!

Thơ Hồng Vân

Tháng Tư về Phượng hồng thêm sắc thắm
Ánh nắng vàng tô đậm cánh hoa tươi
Sân trường kia vắng lặng những tiếng cười
Trên sân nắng Phượng ngậm ngùi thương nhớ…

Tháng Tư về sao nghe buồn rạn vỡ
Thư sinh buồn trăn trở một mùa thi
Phố về đêm vắng lặng bóng người đi
Cây trút lá thầm thì than trong gió…

Tháng Tư về vương buồn trên lá cỏ
Con đường qua xóm nhỏ đứng chơ vơ
Quán hàng bên góc phố cũng thẩn thờ
Ôi ! hoang vắng ngẩn ngơ dòng phố thị…

Tháng Tư về giọng ve sầu rên rỉ
Gợi lòng người tâm trí cũng hoang mang
Gió vân vê lay động cánh hoa tàn
Nghe tiếng gió thở than tình nhân thế…

Tháng Tư về trời buồn như ngấn lệ
Xót cảnh đời nhân thế lắm thương đau
Tấm chân thành ngấn nguyện với trời cao
Cho nhân loại thoát mau cơn khổ nạn…!!!

Bạc Liêu /11/4/2020

HÁNG TƯ VỀ PHỐ LẠI CÁCH LY

Thơ Nga Vũ

Tháng tư về trong nỗi nhớ nôn nao
Hoa vẫn trắng như bao mùa xưa cũ
Vẫn thơm hương gọi giấc mơ phủ dụ
Sao lối về chống chếnh một lần xa

Tháng tư về trong giọt nắng rơi qua
Trong đáy mắt chiều nay chờ đợi mãi
Lòng phố chợt buồn thấy mình trống trải
Bóng ai qua hun hút một con đường

Tháng tư về trong khoảnh khắc mà thương
Những lối thân quen giờ đây vắng quá
Tại gió cứ lạc đường hay người thành xa lạ
Cửa đóng rồi nỗi nhớ lại nhân hai

Tháng tư về phố lại cách ly thôi
Phố bịt khẩu trang nên buồn như thể
Chả nhìn thấy nhau khóc cười kể lể
Mơ ước một ngày phố lại đông vui

Có lẽ phố buồn nên phố làm thơ…

THÁNG TƯ NÀY

Thơ Tinh Tran Thi

Vì đất nước VIỆT NAM ta yêu dấu
Phải đồng lòng trong trận đấu covi
Bởi cuộc chiến không có đạn bom gì
Nhưng nó lại cực kỳ là nguy hiểm.

Một cuộc chiến, nó âm thầm bước đến
Khắp toàn cầu chứ không chỉ riêng ta
Nó làm cho tang tóc đã bao nhà
Khắp thế giới ôi thật là man rợ.

Chính vì thế, ta cùng nhau nhắc nhở
Và tuyên truyền tới tất cả gần xa
Dù đàn ông, hay phụ nữ trẻ già
Cũng nhất định mình phải là chiến sỹ.

Luôn mạnh mẽ ,không nghĩ suy ích kỷ
Không hoang mang dao động trước kẻ thù
Không lơ là cũng chẳng thể chần chừ
Ta phải quyết mà diệt trừ hiểm họa

Bao ngày qua nhìn chung là ta đã
Cùng đồng lòng phòng chống chẳng quản chi
Nhưng kẻ thù vẫn chưa chịu lùi đi
Cứ nhởn nhơ rồi âm thầm xâm nhập.

Giữa thời bình mà tình hình căng thật
Nơi tuyến đầu đã bất chấp hiểm nguy
Bao ngày đêm cố chiến đấu vậy thì
Là hậu phương, ta phải vì tiền tuyến.

Phải thực sự chung tay vào quyết liệt
Để C0VI sẽ vĩnh viễn rời xa
Vì bình yên cuộc sống của muôn nhà
Mỗi chúng ta, hãy chính là chiến sĩ

Tháng tư này quyết làm cho nó bị
Tê liệt hoàn toàn trên đất nước ta
VIỆT NAM rồi sẽ rộn rã lời ca
Đây đó lại nở ngàn hoa tươi thắm

Tháng tư này toàn dân cùng cố gắng
Cuộc chiến này chắc chắn sẽ THÀNH CÔNG

NHƯ BÓNG DÁNG THIÊN THẦN

Thơ Hoàng Chẩm

Em áo trắng âm thầm
Trên tuyến đầu chống dịch
Ngày đêm luôn đối nghịch
Niềm vui trong lặng câm

Em thức trắng từng đêm
Giọt mồ hôi vất vả
Ngược xuôi và hối hả
Cho người giấc ngủ êm

Nạn kiếp sẽ đi qua
Em nụ cười mãn nguyện
Cho em thơ vui chuyện
Trần gian đất nở hoa

Lòng em luôn chứa chan
Sáng ngời tâm y đức
Quên thân mình trong dịch
Cho tình người mênh mang

Đời thêm nhiều tiếng cười
Rộn ràng bên lòng phố
Tan rồi cơn giông tố
Em thắp sáng tình người.

29-03 – 2020

Đoản khúc Tháng Tư

Thơ Chu Minh Khôi

Cách ly hoa xoan ra khỏi tháng Tư

Em xa ngái khoảng trời giấu mặt

Chỉ còn lại cơn mưa phùn nghẹn thắt

Thành khẩu trang che mặt phố phường.

Cách ly em ra khỏi những nỗi buồn

Giọt mất ngủ nhỏ long tong vũng nhớ

Nắng bặt tăm những ngày không ra phố

Ly cà phê chết đứng ở đáy chiều.

Cách ly tháng Tư ra khỏi miền yêu

Hoa gạo rơi thành cánh thư mùa cuối

Phố cô đơn nên bằng lăng chậm nói

Rộ tin gì trước năm tháng mong manh?

Vẫn hàng cây nhú lộc non xanh

Con phố cũ tháng Tư xa lạ quá

Mưa thập thững gọi chiều Xuân chớm Hạ

Em đầy cành, ly cách bốn bề tôi.

Tháng Tư ơi, thương nhớ thả lên trời

Tôi đóng cửa, quên khoảng trời giấu mặt

Hình như em thành mưa phùn nghẹn thắt

Thành khẩu trang che mặt phố phường.

CMK 4.2020

CUỐI TUẦN VUI VẺ TẠI GIA

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Tiếng í ới gọi chơi Tennis

Rồi reng reng phải hoãn mất rồi

Cấm chuyện tụ tập đông người

Ngăn dịch COVID bạn ơi ở nhà

Chắc cũng chỉ hai, ba tuần nữa

Dịch lắng rồi ta sẽ ra sân

Giao lưu tụ tập quây quần

Mừng chặn dịch bệnh trong dân đẩy lùi

Đừng mải miết đi chơi đâu đó

Việc không cần chớ ló mặt ra

Ngày nghỉ vui vẻ trong nhà

Hãy ở trọn vẹn bên gia đình mình

Nếu đi chợ đẩy nhanh mua sắm

Khẩu trang đeo ngay ngắn đừng quên

Rửa tay luôn phải ưu tiên

Dù ở nhà đấy vẫn nên giữ gìn

Cùng thắp lửa con tim nồng ấm

Không ra sân để thắng dịch kia

Cuối tuần vui vẻ tại gia

Tìm lại nhịp sống chan hoà yêu thương!

Hà Nội, thứ bẩy, ngày 28/3/2020

HẠNH PHÚC MÙA COVID.

Thơ: Nga Lê

Chả ai mong COVID.
Nhưng cũng thật tuyệt vời
Chính vì con Vi rút
Mà gia đình thấy vui

Cha không ra quán nhậu
Không bia bọt lai rai
Mẹ không còn tất bật
Thức dậy từ sớm mai.

Nào lo ăn cả nhà
Nào thức ăn cho bé
Rồi đưa đi nhà trẻ
Và đưa em đến trường.

Ông Bà cũng bớt buồn.
Vì gia đình vắng vẻ
Quây quần và chia sẻ
Bao yêu mến thiết tha.

Một mái ấm chan hòa
Khi mùa COVID đến.

Ngày 27/3/2020.

HẠN CHẾ ĐI LẠI

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

COVID đe doạ bao người

Hạn chế đi lại là lời khuyên răn

Thôi thì vác vợt ra sân

Chơi vài ba séc nhanh chân khoẻ người

Vé du lịch huỷ cả rồi

Bao nhiêu điểm hẹn nay thôi không vào

Bạn ơi cho gửi lời chào

Đà Lạt tạm gác, thể nào cũng đi

Sài Gòn dẫu chẳng lạ gì

Đã hẹn nay lỡ chỉ vì dịch kia

Miền Tây tưởng dẫn vợ đi

Nay vì COVID nói gì nữa đây…

Người dân Chính Phủ chung tay

Hạn chế du lịch lúc này hãy nên

Dẹp xong COVID mới yên

Lại đi khám phá vùng miền nước ta

Nay chơi Tennis ở nhà

Khoẻ người đâu sợ đâu lo ngại gì

Xin bạn hãy hạn chế đi

Đừng để lại phải cách ly thêm phiền!

Hà Nội, 14/3/2020

THƯƠNG BỌN TRẺ..

Thơ Trần Lộc

Hơn sáu chục mét vuông

Nơi phồn hoa đô thị

Tự giam mình thật kỹ

Nếu chẳng cần ra ngoài

Thương bọn trẻ loai choai

Nghỉ hoài từ trong tết

Giờ đến trường chưa biết

Chân cẳng cứ buồn teo

Quả bóng nằm mốc meo

Giày patin vứt xó

Đâu rồi khăn quàng đỏ

Cháu quen thắt hàng ngày

Vắng cả tiếng cô thầy

Rồi bạn bè cùng lớp

Giữa không gian chật hẹp

Chơi gì sau ôn bài

Bọn trẻ muốn ra ngoài

Chút không gian thoáng đãng

Đành chịu cùng cố gắng

Vì sức khỏe cộng đồng

Cách ly nào ai mong

Nhưng vì con covid

Cần chung tay đoàn kết

Mới dập dịch tắt nhanh

30.3. 2020

LỜI HIỆU TRIỆU CHỐNG DỊCH

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Xin các bạn chung tay giúp sức

Đại dịch này như giặc ngoại xâm

Chúng đang len lỏi âm thầm

Chỉ chờ cơ hội tấn công cộng đồng

Vì đại cục xin đừng liều lĩnh

Chớ ra vào khắp chốn, muôn nơi

Giao lưu, tụ tập, rong chơi

Lễ chùa cúng bái hãy thôi đi nào

Bao vất vả gian lao không nản

Quyết cùng nhau vượt hạn phen này

Cần phải học cách rửa tay

Công đoạn sáu bước làm ngay xem nào

Cần phải biết tại sao phải tránh

Chỗ đông người thì lánh thật xa

Nếu buộc ta phải rời nhà

Khẩu trang khi ấy là đồ phòng thân

Khi nói chuyện phải cần khoảng cách

Ít nhất là hai mét trở lên

Bạn thân đừng cảm thấy phiền

Mời nhau bia rượu chớ nên khi này

Việc thăm hỏi từ nay hoãn lại

Việc cách ly nếu phải – phải làm

Đừng nên giữ thói ngang tàng

Bỏ đi gieo hoạ vô vàn hiểm nguy

Bao bác sỹ, lương y hậu thuẫn

Toàn dân ta quyết chiến cùng nhau

Nếu có triệu trứng họng đau

Đẩy nhanh phát hiện để lâu rất phiền

Vì đại cục an yên tại vị

Hãy tin vào bộ đội công an

Ngày đêm tiếp cận bên dân

Việc khó việc nặng khi cần có ngay

Nếu trót nỡ chẳng may mắc bệnh

Hãy an tâm mà chiến đến cùng

Lạc quan cần giữ trong lòng

Để tự mà chiến quyết không sợ gì

Với ý chí cách đi người Việt

Với cách làm sáng suốt Đảng ta

Từ dân nghèo đến quan to

Đồng lòng chống dịch hẳn là thành công

Đảng thay mặt muôn dân công bố

Kể từ nay tuân thủ một lòng

LỜI HIỆU TRIỆU đã đọc xong

Cần phải thực hiện quyết không hai lời!

Hà Nội, 25/3/2020

NHỮNG CHIẾN SĨ MẶC ÁO BLOUSE.

Thơ Hà Nguyễn

Anh ở trong này rất ổn nghe em
Chẳng nghĩ phải kiếm tiền, bon chen hơn thua được mất
Mấy hôm rồi nghe nói mọi người tranh đua giành giật
Tích trữ lương thực riêng mình…

Anh đón đồng bào trở về từ tâm dịch lúc chớm bình minh
Để những nụ cười xinh trên môi luôn toả nắng
Không chỉ riêng anh mà cả dân tộc đang cố gắng
Trách nhiệm với cộng đồng nên chẳng đong đếm chuyện áo cơm.

Anh nói với em – cảm thấy rất buồn
Khi một bộ phận người dân đặt lợi ích cá nhân lên trước nhất
Sự nguy hiểm của Covid đáng sợ thật
Nhưng đáng sợ hơn – đánh mất sự đồng cảm sẻ chia của chính con người.

Nếu ai cũng bớt mình đi dù chỉ một chút thôi
(Không cần làm gì to tát)
Thì đất nước mình đâu phải vừa gồng lên chống dịch
Vừa chống sự vô tâm, ích kỉ trong trái tim người.

Em đừng hỏi vì sao cận kể với nguy hiểm mà anh vẫn vui tươi
Chẳng phải bởi anh là bác sĩ
Dù là ai anh vẫn lạc quan như thế
Em ơi.

Có mặt ở trên đời là hạnh phúc
Nhưng không phải bất chấp để sống riêng mình….

Trở lại trường sau đợt nghỉ chống dịch gặp lại học sinh
Em sẽ kể cho các con nghe những điều bình thường giản dị
Về công việc của người chiến sĩ
Khoác áo blouse…!

Ha Nguyen 13/3/20

Bài viết liên quan